Sunday, May 17, 2020

Tâm vọng - Thà như mây trắng bay - Thế rồi tôi tiễn tôi đi - Trăng bạc

Tâm vọng - Thà như mây trắng bay - Thế rồi tôi tiễn tôi đi - Trăng bạc



TÂM VỌNG
 


Tôi chợt nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Có phải vừa khi mặt trời mọc
Tôi nghe tiếng chim hót

Mặt trời và chim
Tôi không nhìn thấy
Ánh sáng và tiếng hót
Lan tỏa
Âm vang

Trong căn phòng im lắng
Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Sao tâm mở

Làm sao nghe tiếng chim hót
Vừa khi mặt trời mọc
Làm sao biết mặt trời mọc
Vừa khi tiếng chim hót

Kẻ tọa thiền thiền định
Mắt nhắm nghiền
Tâm vọng

Tôi bước ra khỏi căn phòng
Một ngàn năm đã trôi qua
Chợt thấy bóng mình trong hạt sương
Nhận ra cội mai đầu ngõ đã già.
                Lê Văn Trung 2005

THÀ NHƯ MÂY TRẮNG BAY
*http://www.phamcaohoang.com/2020/05/1590-tho-le-van-trung-tha-nhu-may-trang.html?m=1&fbclid=IwAR1bQB0m-F8iqUwRbQv9lb1yj2SwGUyFMO4UL6VGhabbPDDHtJZCMJO-pSQ
Cho ta ghé tạm nơi nào đó
Hiên quán ven đường gió hắt hiu
Này cô chủ quán giùm ta với
Lau hộ cho ta lệ của chiều
Thời thế nhiễu nhương anh hùng tận
Tàn phai hương sắc thiếu giai nhân
Thôi hãy vì nhau mà uống cạn
Ly rượu nhân gian đã vỡ tràn
Cho ta ngồi tạm dăm ba phút
Rồi đi như chiếc lá bay vèo
Ta tan vào tận miền quên lãng
Ta mục như đời một kiếp rêu
Cho ta mời tạm vài chung rượu
Rượu cất chưng từ nỗi bể dâu
Xin cùng ta uống cho say khướt
Dù kẻ đầu xanh kẻ bạc đầu
Thôi ta đi, như vô tình ghé
Quên lãng đất trời, quên lãng nhau
Ta như mây trắng chiều phiêu lãng
Ta đi? Nào biết giạt về đâu.
Lê Văn Trung

Thân Xác

Ngày thắm biếc, ngày thơm như hương mật

Em cài hoa nụ búp nõn xuân thì

Tôi xin trải tình xanh tôi ngà ngọc

Mây rừng thu lướt thướt kéo nhau về

 

Tôi rôn rã gọi tên mình hối hã

Dậy đi nào gỗ đá đón tin vui

Hỡi tuyệt phẩm của đất trời cao cả

Tượng đài em mầu nhiệm giữa hồn tôi

 

Xin ướp nhuỵ tình thơm trong ngực biếc

Nở giùm tôi trinh bạch đóa quỳnh hương

Rừng sẽ hát bản tình ca diễm tuyệt

Suối sẽ hòa nhã nhạc dưới trăng sương

 

Tôi đắm đuối ôm ghì đêm nguyệt nở

Dòng đam mê ngây ngất chảy không cùng

Tôi chết đuối trong vòng tay tạo vật

Linh hồn tôi rực lửa đốt hư không

Lê Văn Trung


THẾ RỒI TÔI TIỄN TÔI ĐI

Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một vùng du tịnh tôi về phương tôi
Nằm nghe gió hú ven đồi
Lá rơi còn nhắn lại lời tương giao
Rằng trời và đất bên nhau
Từ trong tro bụi vốn màu không tên
Rằng từ kim cổ mông mênh
Chảy trôi bao kiếp lênh đênh mộng trường
Sống là tiếp cuộc hành hương
Đẹp như máu lệ trên đường hiến dâng
Đi về trong giọt chuông ngân
Biển dâu vỡ sóng trong ngần cõi riêng
Hư vô cố quận là miền
Mây bay tâm nở bên triền vô vi
Thế rồi tôi tiễn tôi đi
Một chiều sương rụng trắng đầy hồn thơ
Lê Văn Trung


TRĂNG BẠC
 

Khi về chợt thấy lòng se quạnh
Hàng xóm chong đèn thức suốt đêm
Tiếng người gọi vói qua hiên vắng
Tiếng gọi mơ hồ nỗi nhớ quên

Ta ngỡ ngàng lay hờ cánh cổng
Hình như đóng kín lòng trăm năm
Màu trăng chảy ướt niềm hoang vắng
Trăng ơi có thức cùng ta chăng?

Hình như nhà vắng – Người đi biệt
Hay chỉ là ta lạc lối về
Hay chỉ là ta thành kẻ lạ
Giữa giấc mê đời đã ngủ mê

Ai vói hỏi buồn bên hàng xóm
Khe cửa còn leo lắt ánh đèn
Ngỡ như thiên hạ mình ta thức
Có kẻ vì đâu mà trắng đêm

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Đã qua
Lòng ai? Lòng viễn khách xa nhà
Khi về tìm lại màu trăng cũ
Trăng vỡ như ngàn hạt lệ sa

Hơn bốn mươi năm! Ừ! Thế thôi!
Nhà xưa đây! Người bỏ đi rồi
Lòng của ta xưa giờ cũng lạ
Tình của ta xưa giờ phai phôi

Hơn bốn mươi năm cuộc biến thiên
Khi về lạ cả những tình thâm
Tiếng người hỏi vọng bên hàng xóm
Đánh thức trong ta vạn nỗi niềm

Hơn bốn mươi năm, thôi đành vậy
Giấu lời chia biệt, nén niềm đau
Ta ngồi chuyện với vành trăng lạnh
Đã thức cùng ta đến bạc đầu.


Lê Văn Trung 2020


Wednesday, April 29, 2020

Biết tìm đâu tìm nhau - Đêm và ngày hình như đã quên nhau - Hồ điệp - Lời ru nhiệm mầu - Men đời vi diệu - Nỗi niềm du tử - Phương lạnh

Biết tìm đâu tìm nhau - Đêm và ngày hình như đã quên nhau - Hồ điệp - Lời ru nhiệm mầu - Men đời vi diệu - Nỗi niềm du tử - Phương lạnh


BIẾT TÌM ĐÂU TÌM NHAU


*http://tongphuochiep.com/index.php/bao-chi/tho/31112-bi-t-tim-dau-tim-nhau-le-van-trung

*http://www.art2all.net/tho/levantrung/bietdautimnhau.html

Có lẽ mười năm sau
Còn mình anh ngồi lại
Ai tìm nhau tìm nhau
Giữa nhạt nhòa sương khói
Có lẽ mười năm sau
Em phương người quên lãng
Anh con sóng chân cầu
Vỗ hoài vào vô vọng
Có lẽ mười năm sau
Trăng hạ huyền chếch bóng
Làm sao biết tìm đâu
Thuở rằm ươm tình mộng
Có lẽ mười năm sau
Anh con tàu về muộn
Lặng lẽ vào sân ga
Sân ga buồn hoang vắng
Biết tìm đâu tìm nhau
Mà tìm nhau tìm nhau.
Lê Văn Trung


Đêm Và Ngày Hình Như Đã Quên Nhau

Đêm đã cạn mà ngày chưa kịp sáng
Màu khuya sương che khuất bóng em về
Cánh chim nhạn ẩn trong viền mây xám
Rớt tiếng buồn âm vọng suốt cơn mơ
Tôi chờ đợi
Chờ
Tháng tàn năm lụn
Mây đời em theo gió thổi muôn chiều
Tôi vẫn thắp lắt leo từng khát vọng
Tôi vẫn ươm
Vàng úa những rong rêu
Tiếng ai gọi bên kia bờ ảo mộng
Mà cưu mang nặng trĩu nỗi ưu phiền
Tôi nhuốm lửa vun tàn tro hư tưởng
Em trở về xỏa tóc ướp hương đêm
Ai gõ nhịp vào tim tôi
Từng nhịp
Từng nhịp buồn
Từng nhịp vỡ
Từng cơn
Nghe xa vắng rạc rời từng nhịp bước
Bước chân về hay lá rụng ngoài hiên
Ôi đêm cạn mà lòng chưa kịp sáng
Đêm và ngày hình như đã quên nhau.

Lê Văn Trung

HỒ ĐIỆP

*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2020/05/04/lvt-h%C3%B4-%C4%91i%C3%AA-p-th%C6%A1-nha-th%C6%A1-l%C3%AA-v%C4%83n-trung-vn/


Em áo vàng thu hay thắm hạ
Vườn đêm hàm tiếu nụ quỳnh hoa
Hay áo tình xuân em trắng quá
Hương nhụy từ thơ cũng thiết tha

Trời ơi nhan sắc từ muôn kiếp
Sống dậy mà reo khúc Phượng Hoàng
Vòng tay tình ái nghìn năm cũ
Yêu dấu về ru mộng thế gian

Nhớ những mùa đi không trở lại
Thưở áo tình xanh nắng lụa vàng
Hình như trùng ngộ từ muôn kiếp
Hồi chuông nhã nhạc còn reo vang

Hoa chớm nồng hương, trăng chớm nụ
Em về như thị đóa hồng nhan
Ôi giấc hoàng hoa đêm hồ điệp
Thơ chìm hương sắc mộng giai nhân
Lê Văn Trung
27. 04. 20



LỜI RU NHIỆM MẦU
 
Con về bên mẹ mẹ ơi
Lắng nghe lời mẹ ru hời ngày xưa
Tiếng buồn theo võng đong đưa
Tiếng vui từng giọt hiên mưa dịu hiền

Con trong lòng mẹ bình yên
Bao la, tình mẹ mông mênh biển trời
Lớn lên từ bốn tao nôi
Trái tim con mãi ấm lời mẹ ru

Con về bên mẹ mẹ ơi
Mà nghe tình đất nghĩa trời Mẹ Cha
Lòng con đã nở thành hoa
Nguyền dâng kính mẹ lời ca nhiệm mầu.

Lê Văn Trung


MEN ĐỜI VI DIỆU
Thơ hòa rượu ướp men đời chếnh choáng
Giọt lệ hồng thiên cổ cõi thi ca
Rót cạn dòng lệ đắng nở thành hoa
Còn ai đợi bên bờ xa ẩn nguyệt
Đêm tha thiết mộng quỳnh hương diễm tuyệt
Thuyền ai mơ neo bờ bến tương phùng
Nghe sắc màu huyền nhiệm chốn thiên cung
Dìu dặt tấu khúc muôn trùng vi diệu
Quán đời ta những gam màu vá víu
Vết chém nào đau buốt cuộc tình tang
Triền sóng xô rơi vỡ bóng trăng vàng
Ngày dẫu tận, mơ về phơi áo lụa
Em xõa tóc giăng chiều bên song cửa
Môi tình nhân hé nụ mấy thiên hà
Bướm nồng nàn - hồng rực lửa kiêu sa
Em tiền kiếp ngọc ngà ta vẫn đợi.


Tấm lòng xưa xin chờ nhau đi tới
Khúc tình ca còn vọng đến muôn trùng.

(Ẩn danh tặng thi sĩ Lê văn Trung)




NỖI NIỀM DU TỬ
 
*http://www.huongdaoonline.net/2020/05/no%cc%83i-niem-du-tu%cc%89/#respond
Câu thơ viết trăm lần ta xé bỏ
Còn tình người xin gửi lại cho em
Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Còn chênh chao hư thực đọng bên rèm

Thuyền lênh đênh trên mịt mù biển sóng
Ta lênh đênh trên từng phút luân hồi
Em có hiểu giữa lòng đời bão động
Vệt nắng vàng đủ ấm một bờ đông?

Biết bao lần nhuốm hồn trong sương khói
Thắp trong chiều giọt lệ ấm hoàng hôn
Ta chợt nghe những chờ đợi mông mênh
Trần mộng cháy giữa bãi cồn hư ảo

Em đâu đó giữa trùng vây lận đận
Chút hương phai nhuộm lại mắt môi chiều
Có thấy chăng cuối phương trời vô tận
Rủ phong trần du tử gót phiêu diêu

Ôi lữ khách trần gian là quán trọ
Sao lòng hoài mơ mãi kiếp trăm năm?!
Lê Văn Trung


PHƯƠNG LẠNH

Xin gửi về em lụa nắng vàng
Mùa đang phượng thắm trời phương Nam
Mây - Tôi xin dệt vuông khăn ấm
Và Lá - Tôi mềm mỗi bước chân
Ôi thương chiếc bóng chiều phương lạnh
Gió rối thơm từng sợi tóc bay
Tóc ơi có ấm bờ vai mỏng
Lòng tôi: đây nhé! Một vòng tay
Xin gửi về em màu phượng đỏ
Tô viền môi thắm nụ hồng hoa
Trăng lụa nguyên sơ hồn xuân nữ
Sỏi đá hình như cũng ngọc ngà
Sương nguyệt xin đừng thấm áo em
Cho tôi gửi sợi nắng ươm vàng
Mây - Tôi khăn ấm chiều phương lạnh
Mây nhuộm màu trăng thuở mới rằm.
Lê Văn Trung









Thursday, April 23, 2020

Ẩn nguyệt - Chân trời khát vọng - Ngồi quán sau mười lăm ngày giãn cách - Người trở về hẹn tiếp cuộc ra đi - Nguyện cầu - Trở Về (7 bài)

Ẩn nguyệt - Chân trời khát vọng - Ngồi quán sau mười lăm ngày giãn cách - Người trở về hẹn tiếp cuộc ra đi - Nguyện cầu - Trở Về (7 bài)


Ẩn Nguyệt


*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2020/04/27/lvt-%E1%BA%A9n-nguy%E1%BB%87t-th%C6%A1-l%C3%AA-v%C4%83n-trung-vn/

Hạt lệ vỡ như nửa vành trăng khuyết
Mắt hoàng hôn chìm đắm lụa sương mù
Em có thấy hồn tôi mây ngũ sắc
Những gam màu diễm tuyệt của thương đau

Hồn ẩn nguyệt bên đồi xưa mộng mị
Lá vàng phai chợt rụng buổi xuân thì
Em có thấy tình tôi dòng sông chảy
Buổi xanh hồng lục tím rũ nhau đi

Ôi ẩn nguyệt nửa vành như lệ vỡ
Suối quỳnh hương chảy thắm giấc mơ buồn
Môi phượng đỏ và sen hồng ngực biếc
Có bao giờ thắm lại đóa thanh tân

Em từ buổi thuyền trăng neo bến nguyệt
Tôi lều mây giăng mấy sợi thơ chiều
Thơ vẫn chảy giữa vô cùng bất tuyệt
Em linh hồn ẩn nguyệt có tan theo?
Lê Văn Trung
25. 04. 20



CHÂN TRỜI KHÁT VỌNG

Ta về đọc lại bài thơ cũ
Trên vách tường xưa đã phủ rêu  
Ai khắc nỗi đau vào trong đá
Trăm năm lệ đẫm mấy trang Kiều

Ta về âm vọng hồn trăng cũ
Thuở tóc còn xanh mộng rất hồng
Để biết qua muôn ngàn dâu bể
Vẫn còn hiu hắt nỗi chờ mong

Ta về soi bóng ta tiền sử
Con vượn đầu non hú gọi người
Đâu đó trong niềm đau thiên cổ
Còn nguyên giọt máu vẫn hồng tươi

Ta về tay gõ vào bia đá
Thức dậy đi nào tro bụi ơi
Ai kéo hồi chuông chiều gióng dã
Tiếng rền chao động bóng mây trôi

Ta về lạ lẫm trăng huyền sử
Phố chợ lao xao tháng tiếp ngày
Bên đàng rộn rã chân trời mới
Đường nào nhân loại hướng tương lai.
                                    Lê văn Trung
Viết trong mùa đại dịch Chinavirus 23. 03. 20

Ngồi Quán Sau Mười Lăm Ngày Giãn Cách

*https://www.thuy-dien-thivanviet.de/2020/04/25/lvt-ng%E1%BB%93i-qu%C3%A1n-sau-m%C6%B0%E1%BB%9Di-l%C4%83m-ng%C3%A0y-gi%C3%A3n-c%C3%A1ch-th%C6%A1-nha-th%C6%A1-l%C3%AA-v%C4%83n-trung-vn/

Nhìn cô chủ quán buồn se sắt
Ta thấy đời ta chẳng khác gì
Sự sống bao trùm quanh nỗi chết
Lệ nào đong hết nỗi phân ly

Nhìn cô chủ quán ngồi như tượng
Cô khóc hay là ta khóc ai
Giọt cafe quạnh như màu máu
Nhỏ xuống trần gian tiếng thở dài

Quán vắng hay lòng ta hoang vắng
Người đã xa, tình cũng quá xa
Đất trời lặng ngắt như bia mộ
Và bóng ta ngồi như bóng ma

Quán vắng hay lòng ta mờ đục
Chẳng thấy nhau và không nhìn nhau
Đất trời hiu hắt như hoang mạc
Ta buồn nghe máu vỡ niềm đau

Thôi cô chủ quán ta đi đây
Bàn ghế lặng câm lời chia tay
Mộ địa đời nhau ai vừa lấp
Bỏ lại đìu hiu hạt cát này.
Lê Văn Trung
24.04.20

Người Trở Về Hẹn Tiếp Cuộc Ra Đi

*http://www.art2all.net/tho/levantrung/nguoitrovehentiepcuocradi.html
Không gì đẹp bằng hơi thở rong rêu trên thềm gạch cũ
Khi người trở về với bước chân đã ngàn dặm phiêu bồng
Mỏi Mệt và Hân Hoan
Khổ Đau và Hạnh Phúc

Không gì đẹp bằng màu năm tháng úa phai trên chiếc áo sờn rách trăm nẻo đường xuôi ngược
Người trở về lời hát mặn trên môi
rơi bầm như giọt lệ
Người trở về đăm đắm mắt hoàng hôn bóng quê nhà xa khuất

Không gì đẹp bằng bước chân lãng du như màu mây viễn xứ
Cứ trôi hoài không kịp chuyến đò ngang
Người trở về dòng sông xưa đã khô nhưng lòng nhau xin đừng cạn
Ôi không có gì đẹp bằng bóng một người ngồi đợi cuối bờ dâu
Tóc trắng bạch vân mà lòng dâu xanh biếc
Người trở về như con tàu réo vang hồi còi thiên cổ đánh thức lòng đêm
Còn ai chăng giữa sân ga không đèn
Tóc buông xỏa suốt mấy mùa thu chảy tràn hồn thiếu phụ
Ôi có gì đẹp bằng đôi mắt màu trăng mùa nguyệt lặn
Chìm trong mây còn níu bóng lụa vàng

Không gì đẹp bằng hơi thở rong rêu trên thềm gạch cũ
Người trở về hẹn tiếp cuộc ra đi.
Lê Văn Trung


NGUYỆN CẦU

Tôi đang sống cùng linh hồn sỏi đá
Nghe điêu tàn bên gỗ mục rong rêu
Tôi đang thở bằng sương chiều lạnh giá
Bằng muộn phiền trong say tỉnh liêu xiêu

Hỡi anh em cõi phù sinh khánh tận
Xin nguyện cầu cho trái đất hồi sinh
Hỡi anh em bên vực bờ sinh tử
Xin rung chuông đánh thức trái tim mình

Tôi đang sống bằng máu xương thương tật
Bằng linh hồn vỡ vụn những niềm đau
Tôi hít thở cả bầu trời nhiễm độc
Và mỏi mòn cả những giấc chiêm bao

Chim bỏ rừng
Rừng không cây chim đậu
Rừng cháy khô
Sông suối cũng trơ lòng
Chuyến đò nhân gian thôi đành mắc cạn
Kinh nguyện cầu xin nối lại bờ sang.
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ I
 

Rồi như chiếc lá rơi về cội
Xin bón tình ta xuống ruộng đời
Chút máu xương này là tro bụi
Sẽ hòa tan vô lượng đất trời

Còn tiếc thương gì hương sắc cũ
Một hồn du tử bóng trăng soi
Thênh thang nẻo hạnh hồi chuông nguyện
Ánh nguyệt nghìn xưa nở trắng đồi.

Rồi như con nước nhập trùng dương
Vỗ nhịp ngàn năm dẫu phím chùng
Ta hát trường ca từ vô thỉ
Vui cùng vạn hữu đến vô chung.

Đã biết ra đi là trở lại
Thì tiếc gì thân tứ đại này
Thênh thang nẻo hạnh cùng mây trắng
Một hồn du tử gió sương bay.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ II
 

Như mây đầu núi giăng sương trắng
Tan hợp từ trong mỗi sát na
Trăm cuộc đầy vơi tuồng ảo mộng
Về đâu? Đâu cũng chốn quê nhà!

Bỏ lại bên bờ bao huyễn tưởng
Thuyền mây nhẹ lướt sóng bình an
Ngàn khơi diệu hữu từ con sóng
Muôn đời vẫn vỗ tự hồng hoang

Chiếc áo phù hoa là hư ảnh
Rũ sạch phong trần, gội tuyết sương
Một màu trăng sáng hồn du tử
Huyền Không thanh thoát một hồi chuông.
Lê Văn Trung

TRỞ VỀ III
 
Ta về
Lều cỏ
Trăng hòa nguyệt
Hồn mây
Du tử
Lạnh đồi sương
Đèn soi
Thắp lá rừng không hết
Gió ngàn trong vắt từng hồi chuông

Con chim gõ kiến bên đồi vắng
Tiếng mõ công phu nhịp nhịp đều
Gọi ta như gọi miền thinh lặng
Thôi kiếm tìm giữa đám rong rêu.

Ôi lòng ta trải như sương mỏng
Thảm rêu mềm mượt giấc bình an
Trăng sáng hay hồn ta tỏa nguyệt
Hay trăng vừa nở đóa sen vàng!

Lê Văn Trung



TRỞ VỀ IV

Hãy thắp giùm tôi lời khấn nguyện
Trầm hương khói tỏa quyện hồi chuông
Con đường sinh diệt dài vô tận
Hạt bụi tồn vong trở lại nguồn

Ra đi là trở về vô ngã
Là buông bỏ hết mộng phù vân
Đường sương nẻo gió ung dung bước
Ánh nguyệt minh châu tỏ sáng dần

Ra đi là trở về nguyên ủy
Ba ngàn thế giới cũng đồng quy
Là giữa trùng trùng vô lượng kiếp
Còn nguyên hạt bụi giữa huyền vi
Lê Văn Trung


TRỞ VỀ V

Tôi đang gặp lại tôi rồi
Dưới mây thiên cổ tôi ngồi như nhiên
Rũ trôi hạt bụi ưu phiền
Xa bờ ảo vọng, xa miền chiêm bao

Tôi đang quay lại từ đầu
Nơi tôi là hạt bụi nào trong tôi
Bỏ buông những giấc mơ đời
Thênh thang cuộc lữ, biển trời ung dung

Sớm mai uống ngụm sương hồng
Chiều nghiêng vách đá lót lòng trái sim
Lắng nghe ríu rít lời chim
Lá nghiêng màu biếc ru mềm giấc khuya

Tôi đang đi - Tôi đang về
Màu mây thiên cổ còn bay cuối trời.

Lê Văn Trung

TRỞ VỀ VI

*https://www.huongdaoonline.net/2020/04/tro-ve-vi/
Rồi ra bỏ cuộc chơi này
Ta về với cỏ với cây nội đồng
Một hồn du tử thong dong
Thơ soi bóng nguyệt
Mây lồng màu trăng

Ném bay một nhúm bụi hồng
Mở khung cửa hẹp
Khép vòng tử sinh

Rồi ra bỏ lại nhân gian
Ta về tắm gội hồng ân đất trời.
Lê Văn Trung


Trở Về 7
 
Thấy trong hạt bụi dấu ngày tôi đi
Thấy tôi cuộc thế gian này
Một vòng sinh tử vần xoay phận người
Thấy tôi dòng ngược dòng xuôi
Vẫn chưa thoát khỏi nẻo đời lầm mê
Nghìn xưa trong hiện kiếp này
Về đâu giữa cõi lưu đày trần gian
Từ trong hạt bụi điêu tàn
Hiện ngày đi đã thong dong cõi về.

Lê Văn Trung