TÔI GỌI TÊN EM GỌI TÊN MÙA ĐÔNG

Tôi gọi tên em như gọi tên mùa đông
Như gọi nỗi buồn tôi vàng giấc mơ hoàng hôn
Như gọi bước chân lẻ loi từng chiều từng sớm từng trưa
từng con đường trải dài nỗi nhớ
Tôi gọi tên em như gọi nỗi quạnh hiu
Tôi gọi tên em như gọi nỗi quạnh hiu
phố không đèn nằm nghe nỗi buồn rơi
chùng lặng trong góc đời bé nhỏ

Ngày nắng ngày mưa những xác lá im lìm
Ôi những linh hồn xác lá đã ngủ yên
Mà xao xác nỗi đau từ mịt mù tiền kiếp
Có ai gọi hoang vu về giữa thiên đường mù khơi tiếp tiếp
Có ai gọi tên tôi bập bềnh trên những dòng sông
Có ai gọi tình tôi về giữa mùa đông
Em xa hút trong nẻo đời quên lãng
Em xa quá giữa vô cùng vô tận
Thả lời ru chảy ngược bóng chiều tôi

Tôi gọi tên em tên mùa đông như một tiếng thở dài
Nắng phương ấy có vàng phai màu khăn lụa
Nắng nơi ấy có hồng phai màu môi đỏ
Gió tình ơi bay rối tóc hoàng hôn
Sương tình ơi lệ ngát mắt mùa đông
Tôi gọi tên tôi chập chùng lãng quên chập chùng nỗi nhớ
Tôi gọi tên em Ôi mùa đông Mùa đông!
Lê Văn Trung
TÔI LÀ NGƯỜI KHÁCH TRỌ CỦA TRĂM NĂM

Nắng phương ấy có vàng hơn nỗi nhớ
Có vàng hơn màu áo buổi xa nhau
Xin đừng ướp mây chiều trong mắt lệ
Đừng vờn bay tóc rối cuộc tình đau
Xin mười ngón tay nồng hương ân ái
Chải lời ru thao thiết giữa chiêm bao
Và chợt thấy câu thơ buồn đọng lại
Trong lòng nhau một nỗi nhớ không màu

Nắng phương ấy có chiều rơi quán vắng
Giọt café như giọt lệ rơi buồn
Nơi chiếc ghế, sẽ một đời hoang trống
Em thấy chăng còn đó một linh hồn
Lời của nắng nương theo lời của gió
Cho tôi về thắp ngọn nến hoàng hôn
Dẫu muôn kiếp tình em là quán trọ
Tôi là người khách trọ của trăm năm.
Lê Văn Trung
TÔI RÓT CẠN ĐỜI TÔI
Xin rót cạn chén đời tôi bão tápMưa tình đau còn tạt cuối phương người
Xin rót cạn ly sầu tôi cháy khát
Lửa tàn phai nào cháy cuộc tình tôi?
Em khoát áo, hoàng hôn, sông dĩ vãng
Dòng men tôi chảy suốt một chiều xưa
Em rũ tóc, hong khô lời ước hẹn
Sao nỡ đành! Tôi đẫm cả hồn mưa
Dòng men tôi chảy suốt một chiều xưa
Em rũ tóc, hong khô lời ước hẹn
Sao nỡ đành! Tôi đẫm cả hồn mưa

Em hát mãi "kiếp nào" (*) ôi vạn kiếp
Bờ thiên tai đã bạt sóng xô thuyền
Tôi đứng giữa núi sầu dâng lớp lớp
Ai nỡ đành quên hết cuộc tình duyên (?)
Bờ thiên tai đã bạt sóng xô thuyền
Tôi đứng giữa núi sầu dâng lớp lớp
Ai nỡ đành quên hết cuộc tình duyên (?)
Mây thì vẫn, muôn đời, mây viễn xứ
Tôi neo thuyền nằm đợi một vầng trăng
Ôi nhớ nhau chi tấc lòng thiên cổ
Lời ca buồn lạnh buốt bến Tầm Dương (**)
Tôi neo thuyền nằm đợi một vầng trăng
Ôi nhớ nhau chi tấc lòng thiên cổ
Lời ca buồn lạnh buốt bến Tầm Dương (**)
Ôi nhớ nhau chi trăng về viễn phố
Lá vàng tôi rơi rụng mấy mùa đau
Xin em nhớ, một điều không thể nhớ
Thơ tình tôi, bèo giạt bến sông nào?
Lá vàng tôi rơi rụng mấy mùa đau
Xin em nhớ, một điều không thể nhớ
Thơ tình tôi, bèo giạt bến sông nào?
Lê Văn Trung (Ngói)
(*) Tình khúc KIẾP NÀO CÓ YÊU NHAU
(**) Ý trong thơ ĐƯỜNG
(**) Ý trong thơ ĐƯỜNG
TÔI THỞ CÙNG MẦU NHIỆM CỦA VÔ BIÊN
Cho tôi thở bằng hương đời vi diệu
Từ ngàn năm em ủ mật sương rằm
Nguyệt đã nở từ trăng em hàm tiếu
Nguyệt đã hồng từ lệ vỡ trăng tan
Cho tôi thở bằng hương đời vi diệuTừ ngàn năm em ủ mật sương rằm
Nguyệt đã nở từ trăng em hàm tiếu
Nguyệt đã hồng từ lệ vỡ trăng tan
Cho tôi thở bằng hương mùa xiêm áo
Màu xuân thu em lụa gấm mượt mà
Ôi da thịt của đất trời hư ảo
Em là thơ ngà ngọc nụ quỳnh hoa
Màu xuân thu em lụa gấm mượt mà
Ôi da thịt của đất trời hư ảo
Em là thơ ngà ngọc nụ quỳnh hoa
Cho tôi thở bằng hương trầm mê hoặc
Từ trăng sương em xỏa tóc đêm vàng
Lòng em nở cho ngàn rơi ánh nguyệt
Cho ngàn rơi mầu nhiệm nhạc huyền vang
Từ trăng sương em xỏa tóc đêm vàng
Lòng em nở cho ngàn rơi ánh nguyệt
Cho ngàn rơi mầu nhiệm nhạc huyền vang
Cho tôi thở. Ôi chiều tôi hấp hối
Phấn hương người là bùa ngãi linh thiêng
Em có nghe chuông đời tôi réo gọi
Tôi thở cùng mầu nhiệm của vô biên.
Phấn hương người là bùa ngãi linh thiêng
Em có nghe chuông đời tôi réo gọi
Tôi thở cùng mầu nhiệm của vô biên.
Lê Văn Trung
No comments:
Post a Comment